Đã bao giờ bạn trải qua một BIẾN CỐ lớn trong đời ? Trải qua một việc mà sau đó bạn thay đổi hoàn toàn bản thân một cách nhanh chóng ? Bạn không tin việc như vậy có thể xảy ra sao ? Bạn đã từng trải nghiệm chuyên đó bao giờ chưa ? Hãy để tôi kể bạn nghe câu chuyện về BIẾN CỐ của tôi .

Tôi 19 tuổi .Tôi không có gì nổi bật Một cô gái 19 tuổi chưa từng về nhà sau 9h30 tối , không coffee , không shopping , thậm chí chưa từng bước vào quán trà sữa . Một cô gái khó tin và nhàm chán quá phải không ? Ở bất kì đâu , tôi luôn cảm thấy lạc lõng bởi tôi không giống ai , không thuộc về cái gì . Ngày tháng cứ thế trôi , đến trường rồi về nhà , đi học rồi về nhà …. Cuộc sống của tôi là vòng lặp vô hạn . Đôi khi tôi cũng muốn thử làm một điều gì mới mẻ . Nhưng tôi sợ …. một nỗi sợ mơ hồ . Sợ bước ra khỏi vòng an toàn, ra khỏi vỏ bọc của mình .

Năm tôi 18 tuổi , tôi cũng thi đại học như bao bạn bè cùng trang lứa , và tôi trượt đại học . Mùa hè năm đó thật kinh khủng ! Áp lực từ gia đình , họ hàng , mọi người …… làm tôi thu mình hơn nữa .Tôi tuyệt vọng và thật xấu hổ khi nói ra rằng đôi lần tôi đã có ý định tự tử . Tôi thi lại . Đỗ . Cuộc sống xa nhà với bao va vấp những ngày đầu làm tôi thấy sợ xã hội , sợ phải sống , bởi cuộc sống lắm bất công và mệt mỏi quá ! Như đã thành thói quen , tôi ngày càng khép kín và tránh tiếp xúc với mọi người . Mọi mối quan hệ đều làm tôi thấy chênh vênh . Tôi đã từng nghĩ “ cả cuộc đời này mình sẽ chỉ sống trong giới hạn này thôi “ , bởi tôi hài lòng với nó và quan trọng hơn , tôi không thuộc về thế giới ngoài kia .

Để chuẩn bị cho kì thi tiếng anh ở trường , như tất cả mọi người trong lớp , tôi tìm chỗ học thêm . Tôi thật sự sợ việc đó , lại một môi trường mới , những con người mới , lại thay đổi ….. Từ ngày đầu bước chân vào lớp học , liên tiếp những BIẾN CỐ đã xảy đến với tôi .

Đầu tiên là chuyện phòng học . Lịch khai giảng là tầng 6 nhưng lớp học tầng 4 , và tôi không được thông báo trước vì vậy tôi đến muộn . Chuyện đó thật sự tệ , bởi khi bạn vào muộn thì sẽ có n+1 cặp mắt nhìn theo dò xét . Tôi ghét chuyện này ! Đó là một lớp học lạ lùng , chỉ có ghế , không có bàn những chiếu ghế xếp thành hình chữ U, có lẽ , ngày hôm nay sẽ không học . Thầy giáo còn khá trẻ , tôi cũng không thích chuyện này ! Trẻ như vậy , có chắc thầy có đủ kinh nghiệm và kiến thức dạy tôi ? Lúc đó , tôi đã thấy hối hận , và đang nghĩ mình bị lừa . Với tôi , cuộc đời lại thêm một màu đen nữa !
Cho đến giờ tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu tôi đứng lên giới thiệu tên mình bằng tiếng anh trước lớp . Đó là lần đầu tiên tôi đứng trước nhiều người như vậy , thật sự không thoải mái chút nào . Một bài giới thiệu tệ nhất trong các bài giói thiệu trước đó . Có lẽ thầy và cả lớp sẽ cười tôi mất . Tôi e dè nhìn thầy , bất ngờ thầy nở nụ cười với tôi , không phải nụ cười trêu trọc hay trách móc , tôi thấy nó ấm áp . Lần cuối cùng tôi thấy nụ cười của người khác ấm áp là khi nào nhỉ ? Nụ cười ấy làm tôi thấy tin tưởng và an toàn , có lẽ mọi sự không tệ như tôi nghĩ .

Thầy giáo và hai trợ giảng giới thiệu bản thân . Chắc chắn rằng chưa một thầy cô nào tôi biết giói thiệu bản thân hóm hỉnh như vậy, bằng một cách đặc biệt nào đó , tôi đang thấy tin tưởng nơi này . Chúng tôi có một vài quy tắc kì lạ như chuyện văn hóa HELLO và HI . Khi người ta chào bạn Hello thì bạn phải nói Hi , dơ tay ra trước vẫy vẫy kèm theo một nụ cười . Với tôi , chuyện đó thật ngớ ngẩn , như một trò chơi của trẻ con vậy . Nhưng chắc hẳn bạn sẽ không thể không làm vậy nếu có người đứng trước mặt bạn , cười thật tươi , vẫy tay và nói “ Hello “ . Tôi đã làm hành động tôi cho là ngớ ngẩn kia , và tôi cười . Nụ cười rất dễ lây lan , và bạn không thể không tặng đi một nụ cười với những người đang làm cho bạn thấy tin tưởng . Bắt đầu từ nụ cười rồi đến niềm tin , giờ tôi đang thật sự hòa nhập vào không gian này .

Thầy giáo chúng tôi nói : khi bước vào lớp học này , các bạn sẽ phải quên đi ba điều .Tôi không thể nhớ chính xác cả ba điều nhưng cái mà tôi nhớ nhất đó là : quên đi bạn là ai . Phải , tôi không là con bé nhút nhát khép kín mọi khi . Tôi sẽ quên đi vỏ ốc của mình để cho đi và nhận lại nụ cười.

Lớp học chúng tôi có nhiều người ở nhiều độ tuổi khác nhau , có học sinh THPT , sinh viên năm một , sinh viên năm cuối hay người đã đi làm . Nhưng khi bước chân vào lớp , chúng tôi đều quên chúng tôi là những ai . Tất cả mọi người đều học và chơi , đều trải nghiệm cũng nhau . Nếu bạn có là một CEO , bạn vẫn sẽ bị vẽ nhằng nhịt lên mặt nếu bạn thua trò chơi nào đó . Ở đây , tất cả mọi người đều bình đẳng và đều không cần những chiếc bàn . Thật vậy, bàn không có vai trò chuyền thống của nó nữa , ngoại trừ giáo viên , không ai cần đến bàn , vì chúng tôi không viết nhiều . Chúng tôi học bằng cả cơ thể mình , chúng tôi không học tiếng anh mà luôn chơi với nó . Đã bao giờ trong lớp học bạn chán đến độ muốn đứng dậy nhảy múa , đá bàn đập ghế ? Chúng tôi thì luôn nhảy múa trong lớp học , không phải vì chán mà đó là một phần “ văn hóa “ ở đây .

Ở đây chúng toi không chỉ hoc tiếng anh mà còn đang học cahs hoàn thiện bản thân mình . Chúng tôi học cách làm việc , hợp tác cùng nhau, hòa vào tập thể và thích nghi với tập thể .

Điều mà tôi thích nhất ở lớp học tiếng anh của tôi là việc nó làm tôi dần tự tin lên . Sau mỗi buổi học , chúng tôi đều thu một video về bài hôm đó và đưa lên mạng xã hội , để chế độ công khai ,. Với phần lớn mọi người , có lẽ đó là một việc khó khăn , bởi để làm video ấy , bạn phải vượt qua hàng loạt mặc cảm : từ ngữ mình nói đúng không ? Giọng điệu ra sao ? Thiếu hay thừa câu nào ? Mọi người nghĩ gì về mình ? ….. Tôi đã có thể vượt qua những mạc cảm ấy, bởi tôi biết không ai hoàn hảo , và tất cả chúng tôi đều đang học để trở thành hoàn hảo . Thầy tôi nói rằng : liệu giỏi rồi có phải đến đây học không ? Còn tôi hiểu rằng , nếu bạn hoàn hảo , bạn đã không sống . Ai cũng có khuyết điểm , vậy tại sao tôi lại phải buồn vì việc tôi có khuyết điểm ?

Đến giờ tôi rất thích việc nói trước đám đông , bởi lúc ấy tôi được đối mặt với mọi người , cũng chính lúc ấy tôi đang đấu tranh với nỗi sợ của tôi . Không ai nói với tôi rằng tôi cần phải làm việc này , việc kia . Ở đây mọi người đưa cho bạn thông tin và tự bạn xử lí chúng theo cách bạn muốn . Chúng tôi học theo cách hoàn toàn dân chủ và được phản hồi . Về phần tôi thì tôi muốn bước ra khỏi vỏ ốc của mình . Giờ đây tôi đang thấy nó quá chật và không còn hài lòng với nó nữa .
Tôi đến đây để học tiếng anh . Nhưng thầy chưa bao giờ ghi dòng “ new word “ lên bảng hay nói chúng tôi : về nhà chép 2 dòng . Nỗi sợ từ mới là ám ảnh kinh hoàng với tôi suốt 12 năm học tiếng anh , trước giờ tôi luôn tập trung mắt , vở và bút để chiến đấu với chúng . Giờ thầy chỉ cho tôi phương pháp , tôi đã biết dùng cả cảm giác , cả chân , cả cơ thể để chiến đấu lại . Hơi sớm để thừa nhận điều này nhưng tôi đang thích tiếng anh . Tôi không muốn chiến đấu nữa , mà tôi muốn yêu !

Chỉ mới một tuần làm quen với gia đinh mới , thậm chí tôi chưa biết hết tên tất cả mọi người nhưng tôi biết tất cả đều sẵn sàng chào đón tôi . Ở đây , tôi không thấy mình lạc nhịp . Tôi được dạy cách đồng điệu những cung bậc riêng của mình .

Tôi thật sự yêu thích nơi này .Có thể , nếu không đến đây , tôi đã bỏ lỡ mất chính bản thân tôi . Hoặc cũng có thể , bản thân tôi luôn tồn như vậy nhưng trước giờ tôi không biết và đến đây chỉ để đánh thức nó dậy . DÙ là gì đi nữa , tôi vẫn thật sự biết ơn nơi này . Không chỉ là tiếng anh , mà ở đây còn cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời .
Có thể bạn không tin những gì tôi nói . Có thể ai đó cho rằng những thay đổi nhanh như vậy là không thể . Không sao cả , chỉ cần tôi biết tôi đang trải qua nó , tôi đang hoàn thiện chính tôi !
Lời cuối của những dòng tâm sự này , xin được gửi tặng riêng cho LEV 241 :

* Thầy Alex Đăng : Ngay khi viết những dòng này , em nhớ lại nụ cười của thầy . Thật sự , nụ cười của thầy làm em thấy ấm áp và tự tin . Nó có ý nghĩa rất lớn với em . Em rất cám ơn thầy vì thầy đã đông hành cùng lớp và em trong thời gian qua và hi vọng LEV 241 sẽ có những khoảng thời gian tuyệt vời bên thầy !
* Chị Kiều Lan và chị Duyên Đàm : cám ơn hai chị đã tận tình giúp đỡ các thành viên trong lớp . Em thay mặt các thành viên trong lớp gửi đến hai chị những lời chúc tốt đẹp nhất ! Hi vọng 241 sẽ có nhưng khoảnh khắc không thể nào quên cùng hai chị !
* Chúc cho các thành viên của LEV 241 sẽ đạt được mục đích các bạn trước khi băt đầu khóa học , Chúc các bạn hoàn thiên được chính mình.

Cuối cùng cám ơn Langmaster đã tạo ra môi trường học tập này để giúp các học viên không chỉ học tiếng anh mà còn có cơ hội thay đổi bản thân mình .

Nhân ngày 20/11 , xin được gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến cách giáo viên của Langmaster !

Lớp:

Ký tên :