Ai cũng có một thời để nhớ, ở cái tuổi học trò ấy, những kỉ niệm về thầy cô bạn bè luôn là những kỉ niệm đẹp và khó quên trong mỗi chúng ta. Tôi cũng vậy… Một cô sinh viên năm nhất như tôi, ngôi trường đại học sẽ là nơi tôi nhớ và lưu giữ những kỉ niệm đẹp thời sinh viên của mình. Nhưng tôi còn một nơi khác để nhớ …
Ba mươi con người, một niềm tin, một tình yêu, một niềm đam mê ngoại ngữ. Nơi đó còn có những tiếng cười, những câu chào, những khoảnh khắc mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên. Nơi đó…là lớp học tiếng anh của tôi – LEV K212.

Ngày đầu vào lớp, tôi chỉ nghĩ phải tìm một chỗ ngồi của riêng mình thật khuất, thật yên tĩnh. Bởi thực sự rằng, tôi đã nghĩ mình tới đây chỉ để học, trau dồi vốn tiếng anh của mình, và có chăng là lặng lẽ quan sát mọi người. Nhưng chính không khí của nơi đây đã kéo tôi ra khỏi vỏ bọc của chính mình. Tôi thấy mình như gần với mọi người hơn qua từng buổi học. Nét văn hóa nơi đây giản đơn thôi nhưng sao lại có một cái gì đó mới lạ thu hút tôi đến vậy? Những câu chào “Hi”, “Hello”, những cái đập tay đầu tiên, những điệu nhảy ngẫu hứng cứ theo tôi mãi sau mỗi buổi học.

Bài tập đầu tiên của tôi là quay video giới thiệu về bản thân. Biết nói sao nhỉ, nó khác với tưởng tượng của tôi nhiều quá. Không phải là giấy bút, sách vở như những bài kiểm tra khác. Quay video, có gì đó vừa mới mẻ, hào hứng, lại xen lẫn chút lo lắng. Bởi từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ tự quay một đoạn video cho chính mình. Nhưng cũng vui ấy chứ? Sẽ có ai đó xem tôi trong video, lắng nghe tôi và biết nhiều về tôi hơn.

À quên, lớp tôi có nhiều màu sắc lắm nhé. Nhiệt tình có, dịu dàng có, ấy vậy mà không kém phần tăng động, hài hước, mà đôi khi là nói nhiều nữa. Nhưng không thể phủ nhận rằng đôi lúc các bạn ấy thật ga lăng. Ngày 20-10, món quà từ các bạn nam, không chỉ là sự bất ngờ mà còn là cái gì đó thân thuộc, giống như những người bạn đã thân quen từ lâu. Các bạn cũng thật khéo tay đấy chứ. Cả một trái tim lớn xếp từ những cánh hoa hồng, tôi cũng tranh thủ selfie ké được những tấm hình thật đẹp. Không biết có phải vì tấm lòng của các bạn nam không nữa, nhưng hôm ấy các bạn nữ và cả cô giáo đều rạng rỡ lạ thường.

Hay như trong ngày lễ Halloween, chúng tôi lại có dịp thỏa sức sáng tạo. Những bộ trang phục tự tay thiết kế chỉ bằng giấy và bìa thôi nhưng trông chúng lại thật đặc biệt và nổi bật. Cả khuôn mặt của các bạn nữa, lại khiến tôi thêm một lần “nhớ”. Phải chăng thường ngày các bạn tỏ ra ngoan hiền vậy thôi, còn hôm ấy “tố chất” mới được bộc lộ. Sau vài phút, mỗi người một khuôn mặt đáng sợ, đậm chất “ma ám”. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy nhớ đến “mất ngủ”.

Bấy nhiêu kỉ niệm, sao có thể kể hết được nhỉ, nhưng tất cả những kỉ niệm ấy đều có chị. “ Trainer à, chị luôn là một phần đặc biệt trong những kỉ niệm của em về nơi đây!”. Chị là cô giáo trẻ và xì teen nhất tôi từng gặp. Đi cùng chị chỉ muốn khoác vai chị rồi cùng buôn những câu chuyện bất tận vì chị rất vui tính và cute. Khi đọc những dòng này chắc chị sẽ tự cười một mình và sung sướng lắm. Không chỉ có yêu chị thôi đâu, tôi còn ghen tị với chị nhiều lắm. Mặc dù chỉ hơn tôi vài tuổi nhưng chị như một giáo viên Ngoại ngữ thực thụ. Cách chị truyền đạt bài giảng và thể hiện nó qua Body Language hay phương pháp SPA đã cho chúng tôi nhiều cảm hứng. Có lẽ buổi học tới, tôi sẽ đe dọa chị rằng: “em sẽ ám chị dài dài lắm, vậy nên chị cứ chuẩn bị tâm lý đi nha!!!”. À còn những tấm hình chụp chung với chị nữa, tôi cũng phải bảo quản thật lâu, phải copy ra thật nhiều bản, như kiểu “nhận họ hàng” đó. Trainer của lớp chúng tôi đó, đáng yêu, nhiệt tình, vui tính, luôn quan tâm, tận tâm chỉ bảo cho chúng tôi,…mặc dù đôi lúc có hơi đểu. Thật đấy!!!

Và không thể không nhắc đến bộ ba quyền lực Coach tăng động của chúng tôi. Mỗi Coach đều mang một màu sắc sắc thái riêng không thể thay thế. Dù vậy, bộ ba quyền lực ấy đều vô cùng nhiệt tình,

quan tâm, sửa lỗi sai cho chúng tôi ở lớp cũng như các bài tập. Đầu tiên phải kể đến chị Trang, chị cả của bộ ba Coach kiêm “Bé hạt tiêu” của lớp. Chị hay dạy chúng tôi nói những lời khuyên, câu nói hay bằng tiếng Anh. Đúng chất chị cả luôn đúng không nào. Cũng Bé nhưng không hề hạt tiêu là chị Thư, đừng ai vì thấy chị Thư nhìn mặt hiền hiền, trông nấm lùn mà nghĩ chị ý hiền nhé. Sự thật là chị ý rất phũ và hay troll đấy. Lớp tôi đặc biệt lắm nhé, có hẳn một cái loa phát thanh di động mà không sợ đụng hàng với bất kì nơi nào. “Chị Hà! Chị có bị giật mình không?” Mà có lẽ chị cũng là người ấm áp nhất lớp tôi, vì chị có đủ lửa để thắp sáng cho mọi hoạt động của lớp mà. Một câu thôi: Coach của chúng tôi là TUYỆT VỜI NHẤT, HÂM NHẤT, CHƠI NHÂT.

Tôi không đủ tự tin để nói rằng mình tuyệt vời nhất, nhưng tôi đủ dũng cảm để nói rằng tôi là người nỗ lực nhất. Chặng đường phía trước, tôi hi vọng có thể là một nhân tố quan trọng, một người bạn đồng hành hoàn hảo để luôn sát cánh bên mọi người. Cố lên nào, vì một tương lai có thể nói tiếng Anh ngay cả trong mơ. WE CAN DO IT!
Lớp học nào cũng sẽ tới nói lời tạm biệt, và có thể sẽ rất lâu sau mới có thể gặp lại. Thế nhưng dù mỗi người có ở nơi đâu, thì khi nhớ về LEV K212 tôi vẫn tự hào rằng chúng tôi sẽ mãi là gia đình, bởi chúng tôi : “Be happy together”.

Lớp:

Ký tên :