Cuộc sống với tôi luôn là một hành trình thú vị, và ở đó, tôi tìm thấy những mảnh ghép còn lại của chính mình …

Những ngày ôn thi Đại học mệt nhọc, hay những ngày cân não về việc chọn trường chọn ngành cũng đã qua … Tôi cầm trên tay giấy báo đỗ vào trường Đại học mình yêu thích mà lòng có chút hồi hộp … Cái cảm giác vượt qua được một cột mốc quan trọng của cuộc đời khiến tôi thấy mình như vừa được lên thiên đường vậy. Có lẽ vì thế mà khi đã đặt chân đến thành phố Hà Nội xinh đẹp này, tôi vẫn mang trong mình những điều tuyệt vời nhất mà tôi nghĩ về nó bao lâu nay …

Thế nhưng ở phía sau một thành phố đẹp và tráng lệ ấy là những ngõ ngách ngoằn ngoèo, những ngôi nhà nhỏ hẹp, ẩm ướt … Sự ồn ào và vội vã của Hà Nội thức tỉnh tôi dậy sau một cơn ngủ dài của chiến thắng mới vừa hôm qua. Tôi nhận ra mình cần phải làm nhiều thứ hơn mình tưởng. Mọi sự việc mà tôi biết đến chỉ đơn giản là kết quả của nó, chứ không phải là hành trình mà ai đó đã đi qua để thấy đạt được nó …

Ngay từ những ngày đầu vào trường Đại học, những tấm áp phích, tờ rơi hay những cộng tác viên vẫn thường xuyên nói với tôi về Tiếng Anh và những khóa học Tiếng Anh. Từ những ngày học ở mái trường THPT, tôi vẫn luôn cố gắng học cho tốt những môn Khối A, Khối B và bỏ qua hoàn toàn Tiếng Anh. Có chăng chỉ là những giờ học đối phó, những đêm thức khuya học thuộc khô khan những dòng chữ “ chắc chắn có trong đề kiểm tra “. Tôi xem Tiếng Anh như một công cụ để không phải “ ở lại lớp “, để vượt qua ngưỡng điểm liệt trong kì thi THPT Quốc gia và để than vãn mỗi khi tám chuyện với nhau. Với tôi, Tiếng Anh chưa bao giờ trở thành một thứ ngôn ngữ hay một điều đặc biệt trong cuộc sống của mình … Những lời quảng cáo kia cũng chỉ là thoáng qua bên tai tôi rồi bay mất, bởi vì tôi nghĩ người ta chỉ thích quan trọng hóa nó lên thế thôi, chứ thật ra cũng không đến nỗi.
Nhưng rồi cho đến ngày hôm ấy …

Khi bên khoa Quản trị kinh doanh – tôi đang theo học tổ chức ngày hội Quản trị Kinh doanh dành cho sinh viên khóa 57. Tôi không mấy hứng thú với những hoạt động ấy. Bạn bè tôi suốt ngày ngồi ở lớp bàn tán về nó, nhưng tôi thì thấy nó phiền phức. Phiền phức đến nỗi mà dù tôi rất muốn nói chuyện với đứa bạn cùng quê mới gặp nhưng khi thấy nó cứ nói mãi về điều ấy, tôi đành chuyển sang ngồi chỗ khác.

Nhưng ghét của nào, trời trao của ấy. Bạn Bí thư nhân lúc lớp đang giải lao đã đứng lên nói về ngày hội đó. Tôi không muốn tỏ ra khiếm nhã nhưng vì tôi không thích nên hơi phớt lờ lời của bạn ấy. Chỉ khi bạn ấy nói về việc điểm danh những người đi talk show “ Sinh viên năm nhất cần gì ?” ( tôi nhớ ko nhầm thì là vậy ) rồi gửi danh sách lên BCH Liên chi đoàn thì tôi mới bàng hoàng. Thế là cuối cùng vẫn phải đi. Dù tôi gặng hỏi bạn ấy là điểm danh như thế để làm gì nhưng bạn ấy cứ bảo là không biết ( có thể bạn ấy cũng không biết thật ). Tôi đã hơi khó chịu về việc đó. Song tôi quyết định đi, một phần vì lo sợ việc điểm danh, một phần vì tôi muốn xem những chương trình kiểu này là như thế nào mà suốt ngày có quá nhiều người nhắc đến nó như vậy. Và tôi đã nhen nhóm trong mình một chút hi vọng về 1 điều đặc biệt ở đó.

Cuối cùng, những gì đến cũng đã đến. Tôi đến talk show gần như là người sớm nhất. Đến sau tôi là mấy bạn cùng lớp, chúng tôi ngồi ở phía gần sân khấu nhất. Điều bất ngờ đầu tiên đến với tôi đó là tôi gặp lại một người bạn của cũ của tôi ở đó. Cảm giác rất lạ. Tôi nhận thấy bạn ấy trưởng thành rất nhiều so với 2 tháng trước tôi gặp cậu ấy. Và tôi ngạc nhiên hơn khi cậu ấy đang làm cho Langmaster, đi cùng đoàn để hỗ trợ chương trình hôm nay. Tôi nói chuyện với bạn ấy một chút, sau đó về chỗ ngồi vì bạn ấy còn bận chuẩn bị phía sau sân khấu. Tôi cảm thấy lòng mình có chút gì đó rạo rực. Và sự chờ đợi của tôi tăng lên.

Nhưng kèm theo đó là sự chờ đợi uể oải của mấy bạn cùng lớp tôi. Trên những tờ rơi ghi là 18h hôm ấy sẽ bắt đầu talk show nhưng chúng tôi đợi mãi đến gần 19h tối vẫn chưa thấy có gì. Tôi bị chùng xuống một nhịp. Cảm giác hơi khó chịu. Cuối cùng thì MC cũng đã đi ra và bắt đầu màn giới thiệu của mình về tổ chức giáo dục Langmaster và buổi talk show. MC giới thiệu người sẽ nói chuyện với chúng tôi hôm nay là anh Nguyễn Tiến Dũng – CEO của Langmaster.
Tôi thật sự ngạc nhiên về độ tuổi của anh ấy. Ở tuổi 28, không biết bao nhiêu người đang cố gắng tìm kiếm một “ chiếc ghế “ vững chắc cho mình ở vài công ty làng nhàng thì anh ấy đã là một CEO của một tổ chức giáo dục quốc tế như thế. Những câu chuyện của anh ấy, những kiến thức khoa học anh ấy đưa ra khiên cho tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Chưa bao giờ trong cuộc đời mình tôi cảm thấy mình sáng dạ đến vậy. Những điều về NLP, ASK của nhà tuyển dụng hay về ngôn ngữ cơ thể, những diễn giả nổi tiếng, những người thành công trong sự nghiệp của mình được anh Dũng nói sao cho thật dễ hiểu nhất với chúng tôi. Ngay cả những ví dụ thực tế của anh với những sinh viên có mặt trong hội trường khiến tôi thật sự bất ngờ.

Quả thật cơ hội này đúng là có một không hai … khi tôi mạnh dạn đứng dậy đặt câu hỏi cho anh. Việc đứng trước nhiều người thì tôi không mấy lạ lẫm nhưng việc đứng trước một người thành đạt như anh khiến tôi hơi mất tự tin. Nhưng rồi tôi cũng nói câu hỏi của mình. Câu hỏi theo tôi với anh khá dễ trả lời nhưng anh đã rất khôn khéo khi hỏi ngược lại tôi. Tôi cảm giác mình hơi bất lực và cuối cùng tôi đã nói với anh về câu hỏi đó. Rằng tôi đã đọc nó trong sách của Adam Khoo và giờ muốn hỏi anh thôi. Anh đã thoáng vui ( tôi nghĩ vậy ) khi tôi nói việc đó và anh đã nói suy nghĩ của anh về Adam Khoo và những gì anh trải nghiệm ở khóa học của ông ấy trên silde.
Nhưng tôi bỗng nhiên thấy mình mạnh dạn lạ thường. Tôi bỗng phàn nàn với anh về việc chậm trễ thời gian. Câu trả lời của anh khiến tôi thật sự thỏa mãn. Đó là việc nhận lỗi về Langmaster vì đã không hỗ trợ chương trình chu đáo và về sự có mặt bất ngờ của anh ở đây hôm nay. Cuối buổi, anh ra về trước chúng tôi một chút. Tôi hơi có chút tiếc nuối khi chỉ nói chuyện với anh được có bấy nhiêu. Nhưng thật sự những gì anh nói đã khiến tôi hiểu ra nhiều điều.
Và nhất là về TIẾNG ANH. Tiếng Anh đã thay đổi cuộc đời anh như thế nào, đã khiến anh thành công ra sao và đã giúp anh giúp đỡ người khác nữa … Tôi nhận ra tầm quan trọng của nó và quyết định tham gia khóa học của Langmaster khi được tặng voucher giảm giá 30% cho khóa VIP tiếng Anh ở trung tâm.

Tôi ra về với tâm trạng háo hức và tưởng tượng ra một tương lai tốt đẹp sẽ đến với mình. Ngay ngày hôm sau, một nhân viên của trung tâm đã gọi điện và hẹn lịch tư vấn cho tôi. Sau khi được tư vấn và kiểm tra tiếng anh đầu vào, tôi đã chọn khóa học và lớp học LEV K216 để theo học tại trung tâm. Cảm giác háo hức vẫn nguyên vẹn trong tôi và đến bây giờ nó vẫn vậy.

Tôi muốn nói nhiều hơn về lớp của mình, nhưng trước đó tôi muốn kể về hành trình đến Langmaster của mình. Tôi đã tìm ra mảnh ghép tự tin dành cho mình khi đăng kí vào học ở Langmaster nhưng mảnh ghép đó đã hoàn thiện hơn khi tôi vào lớp …
Cảm giác lần đầu tiên đến một lớp học tiếng anh về giao tiếp khiến tôi không khỏi lo sợ. Những điều ấy cứ quanh quẩn mãi trong tôi. Khi tôi tìm đến lớp, tôi đã thấy có khá nhiều người ở đó. Cảm giác lạ lẫm bủa quanh tôi. Nhưng cuối cùng tôi cũng mạnh dạn bắt chuyện với một bạn ngồi kế bên. Bạn ấy cũng học cùng trường với đó. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình thật sự may mắn. Tôi cảm thấy hơi lạ khi vào lớp học, bởi vì ở đây chỉ có ghế mà không có bàn. Tôi tự hỏi vậy sau buổi học, tôi sẽ được gì đây nếu không ghi chép nó đầy đủ vào vở ?
Tôi nhận ra trong lớp có ba người tự tin hơn cả. Họ đứng dậy khuấy động cả lớp và giới thiệu về văn hóa học ở Langmaster. Tôi thấy hơi lạ lẫm về điều đó nhưng rồi cũng dần bắt nhịp được. Rồi chúng tôi được chơi trò chơi. Học qua rất nhiều buổi nên tôi không nhớ rõ đó là trò chơi gì nhưng tôi thấy khá vui vẻ. Lần đầu tiên tôi thấy mình hòa đồng với mọi người đến thế.

Khi bắt đầu vào học, 3 anh chị đó đã giới thiệu về mình. Họ đều là những người hướng dẫn để chúng tôi theo học sau này ngoài giáo viên. Tôi càng ngạc nhiên hơn khi tuổi đời họ còn rất trẻ, chỉ hơn tôi 1,2 tuổi nhưng khả năng nói tiếng anh của họ rất tốt. Đặc biệt hơn khi 3 người chia sẻ rằng họ đều đã từng là học viên ở Langmaster như chúng tôi chỉ 6 tháng đến 1 năm trước, và họ sẵn sàng chia sẻ – giúp đỡ chúng tôi như những gì học đã từng nhận được từ Langmaster. Điều ấy làm tôi tin vào mình hơn, và tôi nghĩ một ngày này đó khả năng giao tiếp của tôi cũng sẽ giống như 3 anh chị ấy. Và ngay cả cô giáo cũng là một người rất trẻ. Tôi ấn tưởng với tên của cô giáo : Lan Phương. Một cái tên đặc biệt của một người cực kì đặc biệt với tôi cho đến giây phút này. Tôi cảm thấy hứng thú và tò mò khi cô nói về phương pháp học tiếng anh sẽ áp dụng cho chúng tôi và những đặc sản ở Langmaster. Cảm giác này cũng giống như khi tôi được nghe buổi talk show của anh Nguyễn Tiến Dũng vậy.

Càng hứng thú hơn khi sau đó có một phần dành cho việc bầu lớp trưởng. Tôi cũng đã xung phong. Lớp có tận bảy người xung phong làm lớp trưởng. Chúng tôi nói, cười đùa và giới thiệu về bản thân cũng như khả năng đặc biệt của mỗi người để mọi người trong lớp xem xét và bình chọn. Tôi cảm thấy mình tự tin hơn rất nhiều. Dù tôi không được làm lớp trưởng như tôi đã dám nói ra những điều mình nghĩ, những điều đặc biệt ở mình đã khiến tôi thêm phần tự tin và hào hứng học hơn.

Những ngày sau đó, chúng tôi cùng học và cùng chơi dưới một mái nhà. Sự bỡ ngỡ, rụt rè nay đã thay dần bằng sự tự tin và lòng khát khao chiến thắng mãnh liệt trong phần teamwork. Chúng tôi, từ những con người xa lạ đã trở thành những người bạn của nhau. Chúng tôi giúp đỡ lẫn nhau trong mọi việc, cùng nhau trải qua những giây phút tuyệt vời tại Langmaster LEV K216 – từ ngày Phụ nữ Việt Nam , đến Haloween khi chúng tôi tự biến mình thành xác ước Ai Cập. Cảm giác như chúng tôi đã là một gia đình dù chỉ vừa mới đi cùng nhau được hơn một tháng …

Tôi vì có một số công việc đột xuất nên phải nghỉ học mấy buổi. Tôi mong được đến lớp biết nhường nào. Những lời động viên từ coach hay cô giáo đã giúp tôi cố gắng học tập dù bị chậm hơn những bạn khác. Tôi đã có thể tự tin quay những video của mình và post lên youtube. Tôi cũng đã tự tin hơn khi nói chuyện với bạn khác bằng tiếng anh ở câu lạc bộ của Langmaster vào mỗi tối chủ nhật. Cảm giác thật khó diễn tả khi tôi đi học được các bạn, các anh, các chị quan tâm hỏi han và đọc bài cùng khi tôi đến lớp sau hôm nghỉ học trước. Những tình cảm đó tôi thật sự trân trọng và không bao giờ quên. Hóa ra yêu thương có ở khắp mọi nơi. Ngay giữa thành phố Hà Nội ồn ào và vội vã này, có những người vẫn dành những sự quan tâm đặc biệt cho tôi ngoài gia đình và những người thân của tôi …
Tôi cảm thấy mình quá may mắn khi được là một mảnh ghép của lớp LEV K216. Và may mắn hơn, khi ở đây, cùng những con người này, tôi được là chính mình và khám phá ra chính mình. Những điều đó đã thay đổi tôi rất nhiều. Khả năng giao tiếp tiếng anh của tôi được cải thiện. Tôi được dạy và học về kĩ năng làm việc nhóm. Tôi được thỏa sức sáng tạo những cử chỉ cơ thể mỗi khi nói một bài tiếng anh nào đó. Tôi được biết thêm nhiều điều về sai lầm học tiếng anh của người Việt Nam và những điều nên và không nên khi học tiếng anh. Thật sự, cho đến giờ phút này, tôi không hối hận khi tham gia khóa học này cùng Langmaster.

Tôi cũng thấy được trong ánh mắt của những anh chị làm coach là sự kì vọng và mong đợi ở chúng tôi rất nhiều. Anh chị rất nhiệt tình giúp đỡ chúng tôi, ngoài giờ học trên lớp, anh chị còn giúp đỡ chúng tôi trong việc học ở nhà và làm bài tập. Chăm chút chữa lỗi cho chúng tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất để chúng tôi cải thiện thêm phần nào khả năng giao tiếp của mình. Còn cô giáo là một người đặc biệt hơn cả. Cô không chỉ dạy cho chúng tôi khô khan theo phương pháp mà còn chỉ rõ cho chúng tôi những cách học hiệu quả nhất và khen ngợi mỗi khi chúng tôi làm tốt. Những điều cô chia sẻ về những trải nghiệm của cô hay những bài học cô được biết đến khiến chúng tôi thật sự rất cảm động và có thêm động lực học tập.

Phía trước của tôi, là cả một chặng đường dài nữa. Một chặng đường mà tôi sẽ đi cùng với lớp của mình, cũng với những người bạn, người anh, người chị và người giáo viên mà tôi yêu quý. Nhưng rồi tôi cũng sẽ phải đi những con đường của riêng mình. Nhưng tôi tin rằng, thời gian tới, khi cùng các bạn và cô giáo hoàn thành khóa học này, tôi sẽ có một phần trong tim dành cho lớp – một nơi không bị phai mờ bởi thời gian hay guồng quay công việc. Tôi đang hi vọng những ngày vui vẻ tiếp theo sẽ đến cùng tôi và lớp LEV K216.

Với tôi, mỗi ngày đến lớp là một ngày vui, là một kỉ niệm tươi sáng trong kí ức sinh viên của tôi. Những người ở đây trở nên đặc biệt với tôi hơn bao giờ hết. Bạn sẽ không hiểu được khi bạn chưa trải qua những điều đó nhưng hi vọng những gì tôi viết sẽ khiến bạn muôn được trải nghiệm nó. Bởi đó là những điều không sách vở nào miêu tả kĩ cho bạn cũng không có một người nào chịu khó dạy kĩ cho bạn từ đầu đến cuối. Tất cả là ở bạn, và tôi may mắn khi biết đến nó trước bạn và đang từng ngày nỗ lực vì nó.

Lớp LEV K216 sẽ cùng nhau đi tiếp một quãng đường nữa. Trên quãng đường đó, sẽ có những khó khăn, những vất vả tưởng chừng không thể vượt qua hay những suy nghĩ chùn bước. Nhưng chúng tôi sẽ sát cánh cùng nhau để vượt qua nỗi sợ về tiếng anh, để cùng vui, cùng buồn và cùng là một gia đình như hiện tại và mãi mãi về sau.

Lớp:

Ký tên :