Học ở Lang như uống bia
Ngày đầu uống ít mai kia uống nhiều
Lúc đầu cứ nghĩ không say
Lúc sau mới biết không say không về

Hello, mình là một người bí ẩn đến từ lớp K206, nay nhân dịp 20-11 xin được làm 1 bài văn kỉ niệm ngày đặc biệt này, để tỏ lòng kính mến thầy giáo của mình, và tình yêu của mình với các coach, các bạn đồng môn. Mình tham gia chương trình với lý do vui là chính, chỉ mong rinh được giải nhất đem về. Mình học ở Lang cũng được 2 tháng có lẻ rồi, chả mấy chốc kết thúc lớp basic level 1.

Thú thực học ở Lang kiến thức vô biên, học xong mới nhận ra lúc trước mình chả biết gì. Nhiều lúc kiến thức nó ập đến tưởng như núi Nga Mi đè lên Tôn Ngộ Không vậy, mà mình đâu bất tử như con khỉ đó, đè cái bất tỉnh rồi. Nhưng nghĩ lại, thầy giáo từng tặng câu nói: “người chiến thắng không phải người chưa bao giờ thua, mà là người chưa bao giờ bỏ cuộc”. Nhớ lại câu này nên mình mới hồi sinh sau khi bị núi đè. Làm bài tập với partner thật vui, hai đứa gặp nhau học thì ít mà chơi thì nhiều. Tưởng không thân mà thân không tưởng!

Tuy nhiên vẫn nộp bài tập về nhà đầy đủ, dại gì để bị nộp phạt cho các coach, nghèo rách cả quần áo rồi. Mình học vào dịp khá đặc biệt, đó là mùa thu – đông, bao nhiêu dịp lễ nên lớp phè phỡn suốt, các dịp đó đã được thể hiện trên album ảnh rồi. Dịp đặc biệt mình nhớ nhất là Halloween vừa qua, chả hiểu sao sợ thì ít mà cười thì nhiều. Các buổi offline lớp rất vui và ý nghĩa, bỏ buổi nào mình sót buổi đấy. Còn gì thích hơn khi chơi mà vẫn học, chứ học không chán lắm, chả có tí động lực hay hào hứng gì cả. Các coach khá nhiệt tình, bỏ ra khá nhiều tâm huyết cho buổi offline được vẹn toàn.

Tính ra thì đến giờ mình nằm ngủ cũng mơ tiếng Anh, nhìn đâu cũng thấy tiếng Anh không hà. Nhiều lúc lỡ mồm bảo: “Mẹ ơi lấy cho con cái bowl, Sao nhà mình hết toothpick rồi à …”. Không cần kể tiếp các bạn cũng biết mình ăn gạch thế nào rồi. Mình còn chặng đường dài lớp advanced ở phía trước, rồi không biết nếu rời Lang, rời nhóm thân yêu thì mình sẽ bị đời xô đẩy sao, nhưng mình không lo, không cần đẩy, mình tự ngã… Cảm ơn thầy và các bạn đã khiến cho mỗi ngày của mình như thiên đường, giờ xin hạ cánh để viết lưu bút.

From the love of K206 – We’re a family…

Lớp:

Ký tên :