Hè sang những cây phượng vỹ hoa đã tàn, những tiếng ve vẫn kêu râm ran ngoài nắng hè rọi chói, cái nắng gắt làm con người ta khó chịu và mệt mỏi. Tôi là đứa phải đi từ nhà xuống trường sớm hơn các bạn một chút với chặng đường khá xa 311km Lào Cai – Hà Nội, xa bố mẹ sớm hơn so với dự định.

Tôi phải xuống học tiếng anh, một thứ tiếng tôi đã ghét cay ghét đắng nó từ rất lâu. Tôi học tiếng anh từ lớp 6 nhưng tôi không thích nó, để có thể qua những bài kiểm tra trên lớp bài kiểm tra hết kì, tôi chép bài của những đứa học giỏi, từ những quyển sách “Học tốt Anh văn” mà đằng sau có đáp án. Tiếng anh là bước rào cản lớn, nó đã phá hỏng nhiều thứ trong tôi. Nếu điểm thi tốt nghiệp THPT môn tiếng anh mà được 7 điểm thì tôi đã được nhận bằng giỏi nhưng trong khi đó tôi phải nhận bằng trung bình khi điểm thi tôi được có 5. Trên tôi rất nhiều khách du lịch nhưng tôi không dám nói chuyện hay cũng chẳng biết chỉ đường cho họ. Để đưa ra một quyết định tìm đến một trung tâm nào đó học để cải thiện cái vốn tiếng anh của mình là một công việc và tôi suy nghĩ về nó rất nhiều. Trong con người mình luôn đấu tranh tư tưởng mãi, và mới dám đưa ra quyết định.

Cuối cùng cũng đến ngày phải đi học ở trung tâm. Có vẻ vừa vui và vừa sợ. Vui vì được đi học tiếng anh và được quen nhiều bạn hơn. Sợ vì tôi không biết tiếng anh gì cả. “Học viên lớp LEV-K181 Tầng 3”. Vào lớp đập vào mắt tôi là 3 chiến sĩ áo đỏ, nhìn đẹp ghê ý và có một bạn đang quản lý và chơi trò chơi rất vui. Cái khoản trò chơi thì tôi là đứa biết rất rõ vì tôi là dân tình nguyện cũng đã hơn 2 năm nên những trò đó cũng đã chơi qua. Tôi ngạc nhiên hơn nữa là giảng viên dạy mình, cô ý trẻ quá và ngoại hình khá dễ thương. Còn 3 Coach thì quá tuyệt vời. Nghe các bạn ý giới thiệu rất chuyên nghiệp, rất tự tin nói to dõng dạc và tiếng anh thì thôi rồi, hay thật. Mà các bạn còn nhỏ hơn tôi 1 tuổi nữa, thật sự là rất ngưỡng mộ. Thế là cuộc hành trình level 1 bắt đầu với cô giáo xinh đẹp Hồng Như. Mới đầu thì cô không ấn tượng lắm nhưng càng học sâu thì càng yêu cô giáo này hơn. Cô có một cách phát âm chuẩn, biểu cảm thì thôi rồi, và những tâm sự chia sẻ thật sự đến từ trái tim.

Với mấy buổi đầu tôi hơi chán và nản, có lúc tôi đã nghĩ đến bỏ và không học nữa, vì nó ảnh hưởng và thay đổi những cái kế hoạch của tôi rất nhiều. Tôi không được đi tình nguyện, tôi không được chơi và không được tụ tập nói chuyện với bạn bè nữa. Đổi lại, tôi phải quay video nói đi nói lại những câu đến phát ngán, bạn cùng phòng còn cảm thấy sợ hãi, làm video hết cả 1 ngày. Còn phải nghe rồi chép ra, học thuộc 3 câu trong 1 ngày. Nói túm lại là nhiều quá mà tôi không tải nổi. Tôi đặt câu hỏi cho mình”Sao mà phải học cái thứ tiếng quái dị này nhỉ”, đến tận bây giờ câu hỏi đó đã được giải đáp. Ngoài đi học 2 buổi/tuần lại còn phải đi off nhóm nữa. Chỗ tôi trọ với trung tâm học thì khá xa. Nói chung là đến với học tiếng anh là một sự nỗ lực, cố gắng và phấn đấu để vượt qua những khó khăn kia. Nhìn lại những cái thật ngây ngô buổi đâu. Bây giờ, tôi từng ngày từng buổi vì sắp xa mọi người.

Không được học cùng mọi người nữa, không được gặp nhau, nhớ cô giáo và đặc biệt là nhớ các coach nhiều lắm, những người luôn đồng hành cùng chúng tôi từ buổi đầu đến tận bây giờ. Biết là có mở đầu và sẽ có kết thúc nhưng không muốn chút nào. Chúng tôi ở bên nhau cũng đã 4 tháng. Quãng thời gian đó không phải là quá dài nhưng đã xây trong trái tim mỗi người có tình cảm bên nhau. Những buổi offline là những buổi vui nhất, có ý nghĩa nhất và học được nhiều nhất. Chúng tôi được ở bên Coach của mình gần hơn, được chị chia sẻ đủ thứ và nhận ra được nhiều điều, ngay bây giờ mình phải làm gì.

Chúng tôi trong mỗi người chắc nhớ nhất buổi Big game ngày hôm đó. Hôm đó là một ngày đẹp trời, không nắng gay gắt của mùa hè, không rét căm căm của mùa đông và không mưa rào của mùa xuân tươi mát, thời tiết đẹp đến dễ sợ luôn. Chúng tôi chơi những trò chơi nho nhỏ, rồi nhanh chóng giải đáp mật thư, và chạy thục mạng cùng nhau đến những điểm cần đến. Lần đầu tiên tôi được nói chuyện với người nước ngoài. Mà nỗi sợ hãi lâu nay tôi thường sợ. Tôi luôn tránh xa họ và không bao giờ đến gần bởi vì tôi không biết tiếng anh. Tôi chẳng biết nói gì, chẳng biết phải hỏi họ gì nữa. Nhưng dần cũng quen, những lần Săn tây sau thì có sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Nói chuyện với người nước ngoài vui thật, vừa được nói chuyện, làm quen và họ cũng rất nhiệt tình nữa.

Chính chúng tôi đi cùng nhau nhiều, tham gia nhiều hoạt động và những buổi paty nho nhỏ làm chúng tôi gắn kết với nhau và thân nhau nhiều. LEV-K181 là gia đình của tôi, các bạn trong lớp là anh chị em trong nhà và các Coach cùng với cô giáo là bố mẹ của tôi. Thật sự là không muốn dời xa nơi này một chút nào. Tôi yêu lớp tôi nhiều. Những khó khăn cùng nhau vượt qua. Những lúc tôi chán học tiếng anh nhất lại được các bạn và các chị Coach kéo tinh thần lên kịp thời. Những chuyện buồn hay những khó khăn gì trong cuộc sống lại được giải toả ngay lập tức với những anh em của mình trong gia đình LEV-K181. Đến cái đoạn quan trọng rồi đây, thật sự cảm ơn 2 Coach bé nhỏ và dễ thương. Hai chị chăm chúng tôi từng chút một, không cần nói ra những tôi biết chúng tôi yêu các chị như thế nào. Đối với Coach Hằng trong tôi thì lần đầu không ấn tượng cho lắm, mà còn sợ chị ý nữa, nhưng dần dần và sau vụ phở cuốn thì yêu cái bà già này nhiều hơn. Chị có lúc rất nghiêm khắc nhưng có lúc trẻ con đáng yêu dễ sợ. Quý chị nhiều lắm tuy chị không phải coach của em nhưng cũng để ý em kinh nha.

Còn đối với Coach của tôi, tôi luôn giành tình cảm đặc biệt cho chị. Tôi nghĩ rằng tất cả các thành viên team 2 luôn yêu chị từ trái tim một cách mãnh liệt và nhiều tình yêu thương nhất. Chị là người thầy, là người chị mà tôi yêu nhất. Tôi với chị quen nhau cũng có 4 tháng nhưng chị có sức ảnh hưởng rất lớn, và việc chị chia tay chúng tôi ở Level 1 là tôi không chấp nhận đươc. Tôi đã khóc rất nhiều và cả team 2 cũng vậy và rất may chị đã ở lại với chúng tôi. Team 2 lại càng đoàn kết với nhau hơn và học tập ngày càng tốt lên. Không thể thiếu được coach Quỳnh, đứa mà ấn tượng đầu tiên, mới có 96 thôi nhưng nó nhiệt huyết và học tiếng anh thích lắm. Chỉ được cùng đồng hành có Level 1 nhưng quý nó vô cùng, cũng là chủ nhân của những vụ chơi bời đầy khói lửa của lớp.

Sang Level 2, người đã mang làn gió mới cho LEV-181đó là cô Emma xinh đẹp, thật sự phải nói là làn gió mới. Những cái khó khăn của Level 2 đã được báo trước nhưng nhìn vào cô Emma là được giải quyết hết à. Cô luôn có nụ cười rạng ngời và lòng nhiệt huyết vô cùng lớn. Đối với tôi cô rất gần gũi với những học viên của mình. Và cô giáo xinh đẹp này mang đến là những bản tình ca lãng mạn và sẽ không bao giờ quên. Với những tự nhiên và dễ thương của cô trong ngày 20-10 tuyệt vời. Một lời cảm ơn thì cũng không thể hết được những gì các coach và trainer đã làm cho chúng tôi, thật sự là rất lớn, tôi rất tự hào là học viên của LEV-K181.

Và lời cuối muốn nói với LEV-K181: “ Tớ đến với LEV-K181 là cái duyên, các bạn đã truyền lửa cho tớ để tiếp tục học và chinh phục tiếng anh là tình yêu rất lớn. LEV-181 luôn ở trong tim và mãi mãi không bao giờ quên. Tôi yêu nhà tôi nhiều lắm”

“Teachers! It is not only on November 20th that I remember you. For me, everyday is November 20th. I wish you to be happy forever anh be proud of your students who are always your good and excellent students.”

HAPPY TEACHER’S DAY.

Lớp:

Ký tên :