Hai tuần nay, chưa bao giờ trong cái cuộc đời của một đứa ghét cái sự học, mà lại còn là học tiếng Anh như tôi, mong mong ngóng ngóng đến tối thứ hai, thứ năm, đứng trước gương vuốt vuốt tóc các kiểu, mấy anh em gọi nhau í ới đi học trong cái không khí nó cứ rạo rực, phấn khởi như lập team đi chơi ĐẾ CHẾ.

Mới ngày nào mê game các thứ rồi bỏ học nữa, vào đời với vốn sống không

có gì, mê mải trong cái thế giới ảo, chinh phục hết game này đến game khác, còn bọn con gái thì tôi cũng cá là cũng ảo lắm cơ, cứ như cô bạn tôi chia sẻ cái cảm giác thăng thiên trong khi đăng sờ ta tút và lim dim chờ like trên face thì cũng vậy thôi. Tuổi trẻ chúng tôi mà, bây giờ sống ảo lắm, nhiều khi ngoài đời kia bao nhiêu cái thực tế đập vào mặt thì chả thèm ngó lơ chia sẻ, trong khi mấy cô em gái thì cứ sụt sùi khóc sung mắt vì mấy anh chàng, cô nàng tươi đẹp như hoa bỗng dưng héo úa vì mắc chứng bệnh “chả đến được với nhau “ trên phim Hàn, hay khóc ngất đi vì được tận mắt thấy tay nắm mấy thần tượng ca sĩ, diễn viên ngoài đời; mấy thanh niên nam thì cứ vui lây niềm vui của thiên hạ khi cắm đầu cắm cổ nghiên cứu các dòng xe hạng sang của mấy anh đại gia, rồi chuyện trò tào lao bình luận các kiểu. Lại còn các xu thế lan truyền cực nhanh trên facebook nữa, ôi thôi nghiền lắm cơ cái phong trào “vuốt vuốt tóc các kiểu, đẹp trai thì mới có nhiều đứa yêu”, dân mạng thi nhau làm clip vuốt vuốt tóc nhé, rồi đăng lên phây búc ấy…nhiều like cực luôn.

Nhưng mà đúng là, in tơ nét giờ nó phổ biến quá, các nước bây giờ cứ như gần nhau lắm ý, thấy thiên hạ bảo vài năm nữa mà không có tiếng Anh thì mù cang chải lắm, chả hòa nhập được với cái thế giới rộng lớn này nếu không có tiếng Anh đâu. Với lại đi du lịch ra nước ngoài mà có tí Tiếng Anh vào thì cũng oai ra phết chứ bộ, mấy cái chương trình hay, truyện hay lại cứ bằng tiếng Anh nữa chứ. Cũng gọi là định mệnh khi trong một lần, có tí khoảnh khắc gọi là hơi tĩnh tâm một tí, lướt FB thấy thông tin về lớp tiếng Anh giao tiếp của trung tâm tiếng Anh Langmaster – đọc đọc thấy thích thích. Họ bảo học tiếng Anh kiểu thú vị, đến lớp không cần bàn học, không ghi ghi chép chép nhiều, chỉ cần ghế để ngồi thôi. Cũng đúng, đã giao tiếp là phải đi lại và gặp gỡ, theo “vốn sống” làm quen với mấy cô em xinh đẹp mà lại cứ ngồi im bắn tín hiệu từ xa, ít nhất cũng phải lao đến và tiếp cận chứ, giao tiếp Tiếng Anh xì là xì lồ, khua chân múa tay các kiểu mà cứ ngồi đóng đinh ở cái bàn học kiểu truyền thống thì chán ngắt. Chắc mới đây, vậy là tôi kết em từ ánh nhìn đầu tiên Langmaster ạ! Lại còn được học tiếng Anh kiểu SPA – chả biết cái gì nhưng hình như vừa học vừa vẽ vẽ mấy hình ngộ ngộ cho dễ nhớ, học ROM gì mà nhập vai diễn viên Tây đóng phim, được đào tạo kỹ năng mềm – có nó chắc tôi sẽ tỏa sáng lắm đây, kha khá lên thì được đưa đi thực hành chém gió với Tây…Chả còn gì thích hơn là học như thế đối với tôi. Vậy là, bằng cái nghiêm túc nhất từng nghiêm túc tôi đăng ký ngay và luôn. Tất nhiên là một thằng tử tế tôi không quên rủ mấy anh em bào sinh ra tử với mình tham gia khóa học mà tôi cá sẽ làm anh em tôi thay đổi.

Buổi đầu ai cũng bỡ ngỡ, ngay cả những đưa hổ báo như chúng tôi, những khuôn mặt lạ hoắc kia. Sốc toàn tập luôn chỉ sau 1, 2 trò chơi, chúng tôi có thể tìm hiểu về từng học viên, và thấy mỗi người họ đều có cái rất hay . Họ tên là gì, họ thích gì họ ghét gì, và 1 số bí mật thật là thầm kín như nếu nói ra có k có lỗ nào để chui mất … tôi bắt đầu thích thú. Mà chao ôi, lớp tôi hơn 40 người, cứ như ông trời sắp đặt, sao toàn trai xinh gái đẹp hết, tôi bỗng dưng thấy hơi ngượng ngùng và đứng đắn hơn trước các bạn gái.

Phòng học thì ôi thôi đẹp dã man, đúng là không cần bàn mà chỉ có mỗi ghế kể như thế cũng hay, không phải mỗi ng một bàn ghi ghi chép chép , cô giáo ôi thôi cute lạc lối thôi rồi, tôi thấy lạ vừa xinh vừa giỏi vừa sành điệp tóc tai trang điểm các thứ , có lẽ cô là một phần động lực để chúng tôi cố gắng hơn các bạn ạ. Có lẽ trong lúc học cô mặt cô max nghiêm túc nhưng tôi thấy rõ sự tâm huyết của cô, cô thật sự muốn giúp chúng tôi giao tiếp tốt lên , tôi rất cảm ơn cô vì điều đó.

Lại còn những bạn coach xênh gái, vui tính và rất sát chúng tôi. 3 bạn coach mà tôi phát âm sai lúc đầu là “cốt” phụ trách 3 nhóm, họ khuấy động, họ gào thét, họ làm chúng tôi không thể ngồi im mà rất chi là năng động. Họ luôn đồng hành sửa từng lỗi nhỏ cho chúng tôi.

Nói đến phát âm thôi rồi max khoai luôn các bạn ạ . Luyện nói các âm ôi thôi đau mồm lắm . Cô giáo bảo phát âm tốt mới nói hay, phát âm tốt mới nghe tốt. Vâng ạ! Cả lớp mấy buổi đầu cứ o với a lại còn o dài o ngắn, a sài a ngắn, lại còn cái âm thè thổi gì mà cứ phải đưa lưỡi ra thổi, mấy em nữ max ngượng. Âm gì mà lấy rang cắn vào môi nhưng mà không được che hết cái môi, mấy âm mà phải thở hơi ra đường mũi, bịt mũi vào là hỏng luôn, buồn cười đau bụng mà vui lắm ấy. Có âm thì sẽ có tiếng rung zì zì zừ zừ như âm thanh côn trùng. Cả lớp lúc thì như học sinh vỡ long, lúc thì thè lưỡi ra dọa ma nhau , ôi thôi chả còn gì vui hơn nữa trong cái đời đi học . Cô giáo tâm lý lắm, cô biết có lúc luyện công chúng tôi chăm chỉ quá mệt , cô bật nhạc để chúng tôi chơi trò chơi vui kinh người luôn. .Cô bảo cứ chăm luyện đi, rồi có ngày nói hay như Tây luôn. Chúng tôi hào hứng lắm.

Cái vụ bài tập về nhà quay video càng hài hơn. Bình thường đời học sinh sinh viên chả mấy khi chúng tôi chịu khó làm bài tập thế mà bây giờ cứ có bài cô giao về là hứng thú triển khai ngay. Nói tiếng Anh bi bô và quay vi đi ô, khua tay khua chân biểu cảm lắm, rồi các bạn trợ giảng sẽ nhận xét và sửa cho từng chút một. Có khi mấy anh em học nhóm , đứa này ngồi quay video cho đứa kia xì là xì lô vui cực, mà học vào. Bài nào tốt lại đươc cô mời lên bảng vàng tuyên dương chao ôi là hãnh diện.

Lớp tôi mới học được 4 buổi thôi đấy, vậy mà chúng tôi đã yêu tiếng Anh mất rồi. Nhất định sẽ cố học thật tốt I’M HERE TO MAKE VIETNAM STRONGER!” – Bài học tiếng Anh đầu tiên ở lớp tôi đấy.
Giờ tôi đang nghĩ đến vận mệnh đất nước trong tương lại nắm trong tay thế hệ trẻ của chúng tôi.

PHẢI KHỎE ĐỂ BẢO VỆ TỔ QUỐC – ĐỂ BẢO VỆ TỔ QUỐC NHẤT ĐỊNH PHẢI KHỎE – CHÚNG TÔI SẼ GIỎI TIẾNG ANH CHO MÀ XEM!!!

Lớp:

Ký tên :